Một bàn tay khổng lồ che khuất cả bầu trời đột ngột lơ lửng trên không trung. Đường vân rành mạch, khớp ngón rõ ràng, làn da mang sắc ngọc bán trong suốt, bên dưới còn ẩn hiện lôi quang màu vàng kim nhàn nhạt. Ngay cả đường chỉ tay cũng tựa như một loại phù văn cổ xưa nào đó, mang theo uy áp rợp trời rợp đất đè ép xuống, so với hư ảnh thần linh mà Thiết Chùy vừa triệu hồi lúc nãy còn mạnh hơn gấp chục lần là ít.
Thẩm Khinh Chu hoàn toàn không ngờ thế giới này lại có một tồn tại như thế.
Nhưng ngẫm lại, dường như cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Lúc này, tất cả những người có mặt đều đã phát hiện ra bàn tay khổng lồ che trời rợp đất kia. Sắc mặt Bạch Ngọc Quỳ và Khải Lị đầy hoảng loạn, theo bản năng lùi lại, nép sát vào sau lưng Thẩm Khinh Chu.




